RSS

Trong sạch

Cái thói hư tật xấu cố hữu, nó đã dai dẳng bao đời, đến nay lại càng phát triển tệ


Mấy anh em ngồi than vãn cùng nhau về nỗi “tham” nó đã tràn ngập nhiều hạng người trong xã hội.

Một anh đi buôn kêu khổ về những khoản “trà thuỷ” phải đưa.

Một anh em than phải “vi thiềng” trong một việc dính đến mình.

Câu truyện “hoa hồng” làm chua xót anh nọ.

Đến cái “phong bì” làm cho gia đình kia túng thiếu.

Chỉ “tiền xe” cũng chết anh ấy.

Khoản “quà” cũng chết nữa.

Bao nhiêu chữ lễ phép, lịch sự, cũng dùng để chỉ mỗi việc nó là “tiền đút”. Những người “đút tiền” nhiều, những người muốn hay đòi “ăn đút” cũng nhiều quá.

Đút tiền cho nó đỡ bận đến mình, đút tiền cho nó xong chuyện. Đút tiền, vì nó là tiện hơn nhất. Đút tiền thì qua được nhiều nỗi khó khăn, đút tiền được dễ dãi nhiều thứ.

Nhận cho kỹ, kẻ đút tiền dù được dễ dàng, vẫn không sao tránh được tiếng hèn. Kẻ ăn đút, dù ở vào bề thế nào cũng vẫn là bị đồng tiền hay món quà của người ta sai khiến.

Mỗi người kể một chuyện, mỗi người có một thí dụ…

Một anh đi xa về nói rằng chỗ ấy cũng thế, chỗ nọ cũng thế. Một anh quen biết nhiều lại trêm thêm: Người nọ cũng thế, ngựời kia cũng thế…

Nhưng mà… để cho nó tràn mà hụp đi thì nó ngập hết. Chỉ một mỏm đất cứng nổi lên là rêu mọc ra, bèo bám vào, đất tụ lại, có thể làm cái đảo muôn vàn năm được.

Dù chỉ còn có một người trong sạch, ta quyết làm người trong sạch ấy. Dù vì trong sạch mà ta thiệt thòi, dù trong sạch mà đói khổ, cũng chỉ thiệt chỉ đói cái xác ta thôi. Tâm hồn ta vẫn thảnh thơi, vẫn sung sướng được là tâm hồn trong sạch.

Cơn gió mạnh trong sạch nổi lên được thì các cơn khác yếu hơn có thể phụ vào mà thành ra trận gió lớn quét sạch được bụi tham bỉ đi.

Nên ghi rằng: Biếu người ta là làm bẩn cái tiết của người ta. Nhận của người ta là làm đục cái trong của mình.

Hoàng Đạo Thúy – 1943 | Trai nước Nam làm gì?

 
Leave a comment

Posted by on May 22, 2013 in Book

 

Chuyện trai gái hay quan điểm về tình dục ngoài hôn nhân

“27 Các ngươi có nghe lời phán rằng: Ngươi chớ phạm tội tà dâm.28 Song ta phán cho các ngươi biết: Hễ ai ngó đàn bà mà động tình tham muốn, thì trong lòng đã phạm tội tà dâm cùng người rồi.29 Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể bị ném vào địa ngục.30 Lại nếu tay hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy chặt mà liệng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể vào địa ngục.”

Matthew 5:27,30


Nói hẳn tên nó ra, nó là cái thú của thanh niên, chơi gái.

Chơi gái! hai chữ đó dựng bao nhiêu ý khinh nhờn đối với đàn bà, bao nhiêu nông nỗi lụn bại của đàn ông. Phải biết và hiểu rõ ràng rằng chính đàn ông đi chơi gái là bị sa ngã đó.

Người đàn ông muốn đi lại với đàn bà ở ngoài vòng cưới gả, thì đi lại với người con gái, người đàn bà có chồng hay hoá chồng, với những người bán dâm.

Một người con gái chưa biết rõ thế nào là tình duyên, là tình nghiệt, mình đưa cho người ta vào con đường ấy, thế là đẩy người ta vào một cái giếng mà không có thang nào có thể lên được nữa.

- Người ta đã một hai nhầm nhỡ rồi, có người cứ ngỡ rằng đi lại với người ta, không phải hối hận gì nữa, đó cũng là nhầm, vì có người khác gì người ta đã ngã xuống giếng sâu mà ta còn đổ cho thêm một ít đất nữa.

Người con gái ngây thơ, đem những tiếng bất chính mà “hiếp” tai người ta, vẩn đục tâm hồn người ta, đó cũng là một tội nặng.

Miệng đời vẫn nói: “Việc vỡ lở thì lấy là cùng chứ gì”. – Thế là đủ ư? Ai là người phải lừa trong cái mưu mẹo này, phải không chính là mình đó. Mình chỉ mong thoả cái vật dục thì có chọn người đâu. Có ghê gớm không? Suốt một đời phải ở với một người không thể hợp được: ngục chung thân ấy để đền bù cái tội lỗi vì hạm muốn một chốc lát. Mà người bạn tù chung thân ấy. Nào tội có nặng như mình đâu. Gớm ghê không, cả đời có cái cảm tưởng nặng nề là làm chồng một người đàn bà thất tiết, dù thất tiết với mình. Như thế còn kính nhau làm sao được, còn tin nhau làm sao được. Mà không kính nhau, không tin nhau, thì đời nào bền vững, hạnh phúc sao có.

Nếu cho rằng lấy người đã hư với mình là đền bù được, thế thì đối với người đàn bà đã có chồng, đền bù thế nào. Hạnh phúc một đời người ta, hạnh phúc của hai người, sao mình dám phá hoại, sao mình nỡ phá hoại. Người ta lầm, mình làm cho người ta tỉnh mà thôi, dù tưởng rằng thiệt thòi, nhưng chính người ta sẽ được nhờ mình suốt đời đó.

Bên hang hố tình dục, đứng vững được, phải có sức của bậc “dũng”.

Mấy tiếng lầu xanh hay hồng gắng gượng che đậy cho bao nhiêu nỗi đau xót. Con người sa vào những chỗ đó, chín mươi chín phần trăm là vì đói thôi… Người ta vì đói, vì khổ mà phải… đến nơi ấy. Mình còn phạm lỗi làm rẻ cái giá trị của một người, một người như mình. Phải biết rằng sa ngã là bị hại, lòng nào mình thấy người ngã xuống sông mà còn dìm thêm đi nữa.

Những người hữu tâm còn phải gắng gỏi, chúng sức mà gội rửa cho văn minh cái vết nhơ ấy.

Chó lại theo vào ư? Đò thủng ta còn bám vào, bẩn phẩm cách ta, phá cái lạc thú của trời đất cho ta vốn vì bụng hiếu sinh.

Thấy người đàn bà, ta hãy nhớ đến mẹ ta.

Thấy người đàn bà, ta hãy nhớ đến công cù lao của mẹ ta, ta tưởng đến chị ta, em ta, rồi ta cố giữ lấy trong sạch, đợi cái ngày ta ca đôi bạn.

Tự nhiên, thật thế, tuổi đang lúc, khí huyết đầy đủ, ai mà chẳng nghĩ đến chuyện tình. Rồi mê mải về tình, say đắm với tình, cho đến khóc vì tình, chết vì tình.

Cái tuổi mười tám hai mươi, tươi đẹp nhất trong đời người, hiểu được tình thì biết được ái tình; mê vì tình thì ngả theo dâm tình thôi. Giọt nước mắt khóc vì người tình có đâu bằng giọt nước mắt giỏ trên một trang thanh sử. Chết vì tình có đâu bằng sống với một mục đích cao xa, theo đuổi mãi mãi.

Cái tuổi đẹp nhất trong đời, cái tuổi quý nhất trong đời mà ta dại dột thì một khắc có thể làm ra một khắc ác nghiệt, kết quả một cách ác nghiệt cái tương lai mình, chôn hy vọng nòi giống mình cho đến ngày tuyệt diệt.

Vì, anh muốn biết không, cái kết quả ghê gớm của cái lầm một lúc.

Cái bệnh hoa liễu nó theo bệnh Tề Tuyên.

Riêng một bệnh tim-la giết chết một số người ngang với bệnh lao, làm hại một số con cháu to hơn bệnh tật nhiều. Ở nước Pháp, người ta biết vệ sinh hơn mình mà mỗi năm tim-la giết chết đến bốn vạn mạng, gây ra sáu vạn nạn nhân tiểu sản, cộng là mười vạn mạng tất cả.

Nhiều thanh niên coi thường bệnh lậu, dám bảo rằng làm trai phải thế. Ây vì bệnh ấy mà đẻ con mù, vợ bị mổ, mình tuyệt tự đấy.

Bệnh tim-la quái ác là mắc phải nhiều khi không biết, biết mà chữa rồi hay uồng thuốc láo cũng hình như khỏi. Thế rồi mười hay hai mươi năm sau, bấ tình lình tẹt mũi, khoèo chân, phát điên, chết bất thình lình. Trong lúc mình tưởng mình vô bệnh thì không biết tại sao mà hữu sinh vô

dưỡng. Vì một trăm đứa trẻ sơ sinh chết thì 75 đứa vì nọc tim-la truyền. Còn những đứa sống sót thì sống khổ, sống sở, thông minh rồi bất thình lình hoá ngu ngốc, hay yếu ốm, lắm bệnh, chết non.

Một người mắc bệnh là một nhà mắc. Một nhà bị nạn tiêu diệt có thể đến được. Một nước yếu đi vì cớ ấy, vì ít người đẻ, vì lắm người ốm phải chữa ở nhà thương, vì lắm người rồ dại phải nhốt ở nhà điên, vì nhiều người không đủ sức hoạt động.

Ghê chưa những tai hại của một lúc nhầm.

Mà nhịn không khó gì. Không những nhịn không hại còn có ích cho trí khôn, cho sức khoẻ.

Đừng đọc sách nhảm, đừng nghe âm nhạc uỷ mị, đừng nằm nệm êm, đừng ăn quá, đừng dùng nhiều đồ gia vị, tránh những bạn hư hỏng, sợ những lúc nhàn hạ.

Thuốc: Làm cho nhọc xác

Giữ cho tâm hồn cao thượng Đạo lý

Hoàng Đạo Thúy – 1943 | Trai nước Nam làm gì?

 
Leave a comment

Posted by on May 21, 2013 in Book

 

Giờ An Nam

Hoàng Đạo Thúy – 1943 | Trai nước Nam làm gì?

Đọc cuốn sách viết từ năm 1943 mà như viết cho người hiện nay, thế mới biết con người thật khó thay đổi, từ bao năm dân An Nam vẫn thế, cái xấu vẫn nhiều, và muốn thay đổi thì cũng chỉ hi vọng thay đổi dần dần. Cuốn sách còn nhiều chương quan trọng, nhiều chương không đồng tình, nên chỉ ghi chép lại những thứ cá nhân thấy thích thú.


Người ta vẫn quen gọi thế. Mời ăn cơm năm giờ thì đến bẩy giờ chưa đến. Mình đến đúng thì cũng phải đợi người đi chậm, hoá ra mình cũng đi chậm nốt, thành muộn cả nút, muộn quen đi. Hẹn hội họp cũng vậy. Nếu những người hay đi trễ mà tính xem mình đã làm cho những người khác thiệt bao nhiêu thời giờ thì tất phải ghê sợ. Đi không đúng chỉ là một cái cẩu thả, một cái hèn; không tự mình bắt mình theo nổi mệnh lệnh mình.

Chúng ta nhất định đi đúng. Họ không đến đúng thì mình về. Đành rằng hỏng việc, nhưng hỏng chỉ một lần, hai lần, rồi cũng phải đến được. Phí một vài lần rồi lợi được mãi mãi. Có một chiếc đồng hồ mới được. Đồng hồ thật đúng, chớ đừng có cái thói cho nó nhanh năm phút cho vừa. Làm như thế là mình làm hèn mình. Cứ thật đúng. Cũng đừng đến sớm, trước giờ hẹn, vừa phí thời giờ mình, vừa làm hỏng việc người, không may mà mình đến sớm quá thì rút đồng hồ ra, đứng ngoài cửa, đến phút ấy, giây ấy sẽ bước vào. Người ta chê mình, mặc; cười mình cũng mặc. Một lần người ta bảo mình là gàn, nhưng hai lần người ta phải nghĩ ngợi, rồi thấy phải nhẽ người ta cũng phải làm như mình. Ấy những cái “chướng” ấy hoá được người đấy.

Ai chả có lúc bực mình vì nỗi đi thửa cái then sắt 25 phân thì người thợ rèn làm 26, 27 hay 23, 24 phân. Chỉ tại không đúng, tại cẩu thả, thế nào cũng xong. Nhưng để đến nỗi làm đi, làm lại, nhời đi tiếng lại, thà làm một lần cho thật đúng có hơn không. Với lại tính “gặp sao nên vậy” ấy làm cho khó tưởng tượng được rằng người An Nam làm động cơ máy bay, làm đồng hồ nhỏ và đúng. Hãy có cái thước thật tốt. 26 phân cũng được, nhưng đã định 25 phân thì cứ 25 phân, không chịu hai mươi năm phân nửa ly; thế cho quen đi.

Cũng tại vì cẩu thả mà đến đâu hay đến đó. Không lo xa. Cái này cũng như mấy cái trên, lỗi vẫn ở chí khí không bắt buộc được mình thì làm sao tránh được cho mình những nỗi nguy nan sắp đến.

Cả quyết khác, bướng khác. Bướng thì không suy xét. Cả quyết là đã suy xét rồi. Bướng là cái sức của xác, cả quyết là các sức của tâm hồn. Ta nên bỏ cái bướng sằng, mà thấy việc nên làm phải cả quyết. Đã chỉ lo ăn mặc ngon và đẹp thì không chịu nghĩ xa. Vì thế mà lòng dễ ghen tị. Cái danh không thực vẫn hay làm ra thế. Một bọn ngồi với nhau bàn bạc thì hay ghen hơi, hay vị mình, như thế đồng lòng sao được. Khi đã biết rằng “gốc thì ai cũng có được lòng thiện”, thì dễ hiểu nhau, làm việc cùng nhau tất dễ.

 
Leave a comment

Posted by on May 21, 2013 in Book

 

Dụ ngôn hang động

“Blessed are those who are persecuted because of righteousness, for theirs is the kingdom of heaven. - Phước cho những kẻ chịu bắt bớ vì sự công bình, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!”

Matthew 5:10


Dụ ngôn hang động

Dụ ngôn hang động

Hình ảnh này đã quá quen thuộc với thế giới từ hơn hai ngàn bốn trăm năm thông qua tác phẩm Cộng Hòa của Plato. Một người do vô tình hay số phận dun dủi hay bất kì một lý do nào đấy, đẩy anh ta ra khỏi bóng tối, đẩy anh ta ra khỏi sự tăm tối của một cái hang, nơi anh ta và cộng đồng của anh đã sống nhiều đời nhiều kiếp. Anh ta đi ra khỏi hang học hỏi về một thế giới chân, thiên, mĩ và những ý tưởng tiến bộ rồi quay trở lại khai sáng cho cộng đồng. Anh ta nói về những điều mới lạ, những điều hấp dẫn và những điều được cho là văn minh, tiến bộ.

Nhưng cả cộng đồng không hề chia sẻ tầm nhìn với anh ta, người ta lạ lẫm và người ta nghi ngờ. Người ta quay lưng và kết tội. Người ta xét xử và ném đá anh ta.

Xin hãy biết rằng ta đang ở trong bóng đêm của sự ngu dốt, trong bóng tối của sự nghi ngờ. Chỉ một cái biết này cũng đã mang lại cho ta một chút ánh sáng, để ta không đánh giá, không kết tội và không ném đã những người khác dựa trên sự ngu dốt của bản thân. Không đóng đinh những người đang cố gắng mang lại cho ta một chút ánh sáng, những người bằng niềm tin, tình yêu của mình đang chịu những hình phạt, những bất công thay cho chúng ta.

 
Leave a comment

Posted by on May 20, 2013 in Book

 

Yêu lao động hay điều răn lớn nhất

image

“Ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có mà ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra, vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi”

Sáng thế ký 3:19

Hôm qua đọc bài viết của Lev Tolstoi, về tình yêu lao động và sự thắng lợi của nhà nông. Đọc xong thấy lòng thật sảng khoái, vì biết rằng lao động là một nghĩa vụ thiêng liêng, và người ta sẽ được tha thứ, được mềm mại, được hiểu biết thông qua lao động. Và đó là nghĩa vụ suốt đời.

 
Leave a comment

Posted by on May 19, 2013 in Book, Holy Bible

 

Tags:

play and pray

play and pray

thư giãn và thưởng thức

Tôi đến thế giới này không hề vội vã với đôi bàn tay trắng. Hi vọng rằng tôi biết cách để sống bình thản và yêu thương, để khi ra đi, có thể là ngay bây giờ hay một thời gian ngắn nữa, tôi không hối tiếc.!

 
Leave a comment

Posted by on May 16, 2013 in Zen

 
Image

one purpose many paths

one purpose many paths

Tôi thường tự hỏi mục đích của Chúa khi

 
Leave a comment

Posted by on May 15, 2013 in Book

 

Tags:

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.